Hư vô

Thảo luận trong 'VĂN HỌC - NGHỆ THUẬT' bắt đầu bởi Ngọc Trọng, 27 Tháng mười hai 2005.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Trên tháp cổ một mình ta sám hối
    Xin ơn đời chứa chấp mảnh tình côi
    Xin em tôi dẫn dắt lối ta về
    Và ta nguyện cả một đời không dối.

    Trong huyệt lạnh nghe hồn cô quạnh lắm
    Trong tang thương nghe gió rỉ tai mình
    Trong tiềm thức nhớ về hư vô cũ
    Vội quơ tay ôm mặt khóc than người.


    Bên giấc ngủ nghe hư vô tìm gọi
    Trơ một mình rong đuổi bước du hoang
    Trên phiến đá và trên bàn chông nhọn
    Ta một mình quờ quạng với hư không.

    Ta van lạy lòng em không khắc nghiệt
    Ta van xin vũ trụ bớt khô khan
    Ta lạy lục xin người trong đêm tối
    Vớt ta lên, đừng bạc đãi nhân tình
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.